Chapter 4-5

#Entry0.4#

[Ran Mori]

Gần thi rồi, thật sự là ngày em trông đợi đến rồi đấy. Nó cứ như một mũi tên vậy, chỉ loáng một cái, tất cả đã cận kề trong gang tất. Em tự hỏi, tất cả những áp lực này là cái gì. Em có cảm giác như tất cả đang dần đến, như sóng triều dâng lên, rồi sẽ nhấn chìm em bằng hàng tá thứ ấy. Anh biết không, hình như tất cả những năm tháng qua, em không chịu để ý hay đoái hoài gì đến nó, nên giờ, bỗng chốc mọi thứ dồn dập lại, em có cảm giác mình khó thở. Em đã nhận được rất nhiều lời khuyên, nhất là thầy Tarade, thầy bảo gì anh có biết không?

Ừ, thầy không nghĩ em nên thi vào trường đấy.Thầy không tin tưởng em, không tin một đứa học sinh mà lên trường một bài cũng không chép cho trọn vẹn, đã thế không biết lên ngồi ăn bánh uống trà với thầy hiệu trưởng không biết bao nhiêu lần. Nhưng mà anh à, thầy ấy không thấy em lên sẽ buồn lắm đấy, hàng ngày thầy toàn ngồi trong phòng một mình, không phải em là thú vui cho thầy sao? Vậy tại sao còn bảo em không nên đến đấy chứ? Người ta vui, thì tự nhiên sẽ yêu đời hơn.

Ngày nào em lên nói chuyện với thầy, cũng khiến thầy cười nhiều hơn này, rồi gần gũi học sinh của mình hơn. Mọi người phải cám ơn em chứ, sao còn cấm em lên phòng thầy hiệu trưởng chứ? Ở trong phòng thầy có trà thơm lắm, em thấy thật sự thích phòng thầy hiệu trưởng đấy anh. Quay lại vấn đề cũ đã, không em sẽ lại lan man mất. Tình hình là thầy hiệu trưởng khuyên em thì không sao, em biết là thầy ấy muốn tốt thôi, nhưng mà sao mọi người không nghĩ, nếu không chắp cánh thì làm sao mơ ước bay cao được nhỉ?

Ôi, ai cũng bảo em không thể, em đừng cố gắng, em nên biết mình ở đâu. Thật sự em cũng đã suy nghĩ nhiều rồi mà, anh không phải từng bảo, bất cứ điều gì đi nữa, chỉ cần mình cố gắng đến cùng, thì mọi chuyện sẽ được thực hiện sao? Nên, em tự tin là em làm được cơ mà, vậy thì không có việc không được đâu! Thì em không thông minh bằng anh, em chẳng thể tiếp thu một đống thứ bùi nhùi như toán học, văn học, càng không có năng khiếu các môn học khác. Nhưng em chỉ thi lên cấp ba, chứ em đâu muốn trở thành tổng thống gì đâu mà có vẻ như xa vời thế nhỉ? Em không học giỏi, thì em cố gắng gấp hai, à không, gấp mười người khác là được rồi. Ai bảo anh đã từng nói với em như thế? Anh sẽ không bao giờ lừa em đâu! Nên em chỉ cần cố gắng là ổn.

Điều em thấy buồn, là hình như chính anh cũng không đặt sự kì vọng vào em phải không? Anh luôn ở đằng sau, luôn ủng hộ mọi quyết định của em, ngay cả khi em bảo em sẽ thi trường đấy, anh cũng không hề có ý kiến. Em chỉ thấy đôi lúc anh giúp đỡ em, chỉ thế thôi. Chỉ có anh, người duy nhất không bao giờ bảo “không thể” với em. Em biết, anh không đặt quá nhiều kì vọng vào em đúng không? Nhưng, em sẽ không làm anh thất vọng, em sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. Chỉ là, anh có thể cho em thêm thời gian được không? Em không thể dành nhiều thời gian như trước cho anh, càng không thể suốt ngày chỉ ngồi một chỗ mà làm những công việc em yêu thích được nữa. Em nghĩ, sự hi sinh thời gian cho một việc có ý nghĩa hơn, thì bao giờ cũng sẽ đền đáp xứng đáng anh nhỉ? Em sẽ đỗ, nhất định phải đỗ, anh đừng nhìn em bằng đôi mắt trông đợi như thế. Những lúc nhìn thấy anh, em lại không ngừng được suy nghĩ mình phải cố gắng nhiều hơn.

Em đã từng được anh hỏi, em thích gì ở trường học của anh? Nhưng anh biết không, em không phải thích bộ váy đồng phục màu socola ấy, cũng không phải vì trường ấy là trường nhiều người mơ ước vào được. Em nghĩ, nếu cùng trường với anh, anh sẽ không cần phải đưa đón em đi ngược đường, mặc cho mưa tầm tã vẫn đứng đợi em trước trường nữa. Em không thích nhìn thấy anh ướt sũng như thế, càng không vì em, mà đứng dưới tuyết hơn một tiếng đồng hồ chỉ vì giờ học hai anh em trái nhau. Em không muốn như thế nữa đâu.

Vả lại, em nghĩ, nếu cùng trường, có phải em sẽ có thể thấy anh nhiều hơn? Chiều qua, em thấy chị ấy nữa anh ạ, chị ấy khác với những chị hay bám theo anh. Chị ấy có một mái tóc màu trời, cả đôi mắt hướng về phía anh, thầm lặng, và tràn đầy ngưỡng mộ. Em cũng nhìn anh như thế, em biết mà. Chị ấy nhất định thích anh, thích anh hơn tất cả những người xung quanh đấy!

Em không biết cảm giác này là gì, nhưng em thấy không thích, cũng không có ý định nói với anh biết điều này đâu! Em không ngoan, phải không?

“Có những điều rất nhỏ bé trong cuộc sống.
Dường như vì quá nhỏ, nên người ta thường không để ý đến thì phải ”

#Entry 0.5#

Tháng sáu, mưa nặng trĩu, tôi ngồi bên ban công quán cà phê thường đến, ngóng vọng bên dãy phòng quen thuộc. Trời không còn màu thanh thiên, không khí ngập mùi hương sữa cộng với màu xám u ám bên góc những cây hoa anh đào đang trong kì nở rộ, không khí dâng lên một màu vắng lặng, tôi cố gắng nhìn, nhưng dù có thị giác tốt thế nào cũng không thể nhìn thấy được em ở đâu sau những hàng dài cửa kính mờ đi vì hơi nước lạnh. **Hôm nay là ngày em trông đợi, kết quả sau hàng tháng chờ đợi. Em không muốn tôi đi cùng, cũng không muốn tôi xếp hàng cùng em trước bảng kết quả, tôi tôn trọng, nên tôi ở đây. Không hề một chút cảm giác nào, nhưng vẫn hơi lo lắng. Em gái, chưa từng thử học tập chăm chỉ. Cũng chưa hề thử cố gắng làm điều đó, nhưng lần này, em lại không như thế. Không phải tôi không tự hào, cũng không phải tôi không thích nhìn thấy em cố gắng. Nếu nói ra, có phải sẽ tạo thêm cho em một phần áp lực, thứ mà tôi không muốn trút lên em. Nếu làm em thêm một chút mất tự tin, thì thà đừng làm còn hơn. Ran xuất hiện giữa những hàng học sinh bước ra ngoài, cây dù màu xanh nhạt vẫn trong tay không hề buông ra, tôi bước xuống. Đứng trước mặt em, thấy đôi mắt trong veo hơi âm ẩm nước. Tôi dừng lại, không hỏi thêm một điều gì, em chạy vào ù vào lòng tôi. Khẽ dựa.

-Ran?

-Em đậu rồi, anh…

-Vậy sao em lại khóc?

Tôi siết chặt em, cố gắng vỗ vào bờ vai đang run rẩy. Ran không nói, lặng lẽ ôm tôi chặt hơn một chút. Em thành công rồi? Hay em không tin vào kết quả ấy? Em gái rất giỏi mà. Tôi khẽ cười, nghe trái tim dần ấm lại.

Sau kì thi thường là một thời gian nghỉ ngơi, Ran không còn yên lặng như trước, nhưng hình như trầm lặng hơn. Em không dùng thời gian để đến tham quan trường (sự thật thì đến trường không biết bao nhiêu lần trước đó rồi) cũng không dành thời gian để đi chơi hàng giờ hoặc xả ga với bạn bè như nhiều người khác. Em chỉ ở trong nhà, loanh quanh trong góc vườn không trồng một cây cỏ nào. Tôi thường nhìn thấy em ở đó, lôi một đống hạt giống gieo suốt đất. Khi bắt gặp ánh nhìn của tôi, em cười như không cười.

-Em đã hứa là nếu đỗ sẽ đi trồng lại vườn này.

Tôi khẽ cười, cười vì chính suy nghĩ ngốc nghếch của em, rồi lại ngồi xuống, xới một lớp đất lên cho tơi. Cây cỏ vần vũ, rồi cuối cùng công việc cũng xong. Ran phủi phủi tay, rồi mỉm cười.

-Anh, hôm qua cô Yukiko gọi đấy.

Tôi quan sát Ran, trên gương mặt không hề có ý che giấu, nhưng đôi mắt từ lúc nào đã hiện lên chút ảm đạm, chúng như xoáy sâu vào tôi. Để rồi tôi chỉ biết xoa đầu em.

-Ừ, em biết rồi à?

-Anh, anh bao giờ quyết định về nhà?

-Đây không phải là nhà anh sao?

Ran nhìn tôi, bướng bỉnh lắc đầu. Em nhìn tôi, cái nhìn hoang mang rồi dần dần không tìm ra một điều gì trong vùng trời màu tím nhạt.

-Đây là nhà em, nơi này, có lẽ không thuộc về anh.

Tôi nhìn em, không biết phải nói gì cho đúng. Từ lâu, nơi đây luôn được hiểu ngầm là nhà tôi, tôi đã gắn bó với nó khá lâu, và cuối cùng, tất cả cũng đến lúc dừng lại. Mọi chuyện phải tách ra, và ai cũng sẽ rời xa nhau. Tôi dừng bên góc vườn, nhìn những mảnh đất đã tơi lên nhờ công sức của cả hai anh em. Ran ngồi cạnh tôi, tựa đầu nhè nhẹ lên vai tôi. Tôi nhìn sang, thấy em đã nhắm mắt từ lúc nào.

-Anh, em buồn ngủ.

-Vậy thì ngủ đi.

Ran yên lặng, tôi không thấy em trả lời từ sau những lời khi nảy, trời trong, cánh diều của ai đó thả vòng vèo qua những tán cây màu xanh lá, rồi chậm chạp rơi xuống. Tôi nghe tiếng em thì thầm,

-Em ổn mà.

Rồi Ran không nói thêm gì nữa, tôi kinh ngạc nhìn em. Có phải em không hiểu tất cả những gì tôi đang suy nghĩ? Hay vì tôi trước giờ luôn là dấu chấm hỏi với em? Có những điều, đơn giản đến vô cùng, nhưng nếu không chú ý, người ta sẽ không kịp nhận ra. Ran cũng vậy, tháng sáu, trời trong, nụ cười em cũng trong veo nở. Đến khi nào, tôi sẽ quay lại nơi này, ngồi tựa vào khung cửa mà chờ đợi? Vuốt ve một vài sợi tóc của Ran, rất mềm, và luôn có mùi hương nhè nhẹ. Tôi ở bên rất nhiều người, nhưng không thấy mùi hương này ở bất kì ai. Tôi lẳng lặng quan sát, gương mặt em bình thản, cũng như lời nói khi nảy.

Ừ, em ổn, nhưng em chưa bao giờ ổn khi nói “em ổn” em có biết điều đó không?

Nhiều ngày sau, Ran không đề cập gì đến chuyện đã từng nói, lại trở thành cái đuôi bất đắc dĩ của tôi. Thủ tục quay về đã làm xong, chỉ vỏn vẹn thêm vài tháng nữa tôi sẽ về lại nhà, lúc này, có lẽ thầy có muốn đưa tôi đi xa hơn cũng muộn rồi. Những buổi tập cuối cùng, tôi được tập riêng, không cần theo bài bản. Tiếng động vẫn ồn ào phía ngoài, tôi cau mày, nhìn về phía ghế trống. Ran đang ngồi, tay chống cằm. Dù em có chiều cao trung bình, nhưng tôi vẫn thấy đôi mắt màu thạch anh sau những hàng dài người đứng đợi. Em đang nói chuyện với ai đó, chắc lại một người bạn mà em quen được đây mà. Tôi yên lặng, chỉ cần em ngồi đó là được rồi. Càng về khuya, phòng tập càng đông hơn, Ran đến gần. Lộ rõ vẻ khó hiểu.

-Anh, em về trước.

Tôi cau mày, thật sự thì tôi có thể dừng buổi tập để đưa Ran về, nhưng Ran không chịu, chỉ nói tôi một câu rồi lặng lẽ quay đi. Tôi nhìn theo, định đuổi theo. Nhưng rồi nhận ra, Ran đang muốn một mình, hoặc có điều gì đó khiến tôi không đuổi theo thì hơn.

Tôi nhìn điện thoại, tin nhắn từ cô Eri, Ran đã về đến nhà. Khẽ thở dài, em lúc nào cũng lạ thế sao? Người đã về hết, lúc này tôi mới từ từ về nhà. Trời đêm nhiều sao, hơi lạnh tản mác quanh đây. Một người vẫn đang đứng trước phòng tập, tôi chau mày, cố nhớ ra đã gặp qua người này ở đâu. Nhưng, dù có cố gắng, tôi vẫn không thể nhớ ra.

Người này dừng lại, ngập ngừng nhìn tôi. Trong tay vẫn cầm một bức thư, tôi nhận ra cô ấy, nhưng vẫn không biết làm gì cho phải.

Đã gặp rất nhiều kiểu đưa thư, nhưng thế này thì là lần đầu tiên.

-Có chuyện gì vậy?

-Tớ tên là Yuki… Tớ…

Gương mặt phiếm hồng, đôi mắt luôn chăm chú một cái gì đó bên dưới chân. Tôi tự hỏi, có gì khiến họ không dám nhìn thẳng tôi? Tôi cầm lấy bức thư, rồi đặt vào ba lô.

-Tôi đưa cô về.

Người trước mặt hình như không tin tưởng, rồi cũng dẫn đường. Thật sự thì giờ tôi biết Ran vì sao lại chạy về rồi. Tôi xoa đầu, bước vào nhà rồi đặt ba lô xuống góc phòng. Tôi vào nhà, nhìn thấy phòng Ran vẫn còn sáng ánh đèn. Tôi đi vào, nhìn đồng hồ hơn hai giờ.

Ran quanh quẩn bên cửa sổ, gương mặt không biểu tình.

-Lần sau, anh đưa em về.

-Chị ấy tên Yuki, nhà gần sát nhà mình, là bạn học cùng trường với anh.

Tôi thoáng nhìn sang Ran, vẫn thấy em đang nhìn thẳng vào mình.

-Chị ấy hát rất hay, nhưng thể trạng từ nhỏ yếu ớt, ít bạn, sống nội tâm… Chị ấy luôn đợi anh đến khuya ở ngoài phòng tập.

-Đủ rồi!

Tôi gần như không giữ được giọng bình thường, nhìn sâu vào đôi mắt thạch anh của em, Ran không sợ, em chỉ thoáng ngạc nhiên. Tôi thấy sự ương bướng của em, thở dài.

Ran không nói gì thêm, chỉ nằm lăn xuống gối. Tôi đến bên giường, kéo chăn cao lên hơn một chút. Rồi tắt đèn.

-Đừng nghĩ đến chuyện đó nữa.

Tôi nghĩ, nên nói một thứ gì đó với em chăng? Nhưng đối diện với ánh mắt ấy, còn có thể nói gì nữa? Chẳng lẽ việc tôi có hay không có bạn gái liên quan đến em như thế sao?

Hình như, em không hiểu tình cảm của tôi phải không?

—–OoO———-

Chapter 2-3

#Entry 0.2#
[Ran Mori]

Lâu lắm rồi em không thử viết một entry cho đàng hoàng nhỉ. Em đâu có thời gian đâu, à không. Thật ra là em không biết viết cái gì cho một bài nữa, lúc trước em cứ nghĩ viết rất dễ, nhưng sự thật thì chẳng dễ chút nào… Nhưng mà em đang nói gì thế nhỉ? Cứ mỗi lần vào đây, là em cứ cảm thấy khó chịu. À không, không hẳn là khó chịu, là nhớ thì đúng hơn. Em nhớ trước kia anh tạo ra trang này, bày em cả cách đăng nhập và đăng bài, sau đó anh bảo… Nhật kí thì không nhất thiết phải viết ra giấy. Anh muốn em viết phải không? Thật ra em không có thói quen viết nhật kí, hồi giờ em cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ viết nhật kí hay một cái gì tương tự. Em thật sự nghĩ anh muốn em nữ tính đi một chút đấy, cũng tại anh cả. Bình thường, anh là người bạn thân thiết nhất của em, anh nghĩ em có thể không bị ảnh hưởng tí ti nào từ anh không? … Ôi, em ước gì được nhiễm những tính tốt của anh ấy. Nhưng, ba mẹ cứ bảo em toàn lây tính xấu từ ai, chứ không phải anh.

Với em, đó không phải là tính xấu mà. Em thấy việc ăn nhiều kem đến mức họng viêm nhiễm luôn cũng không chịu dừng lại thì có gì là xấu nào? Em thích kem, thích vị ngọt ngào lăn lăn trong miệng, kem nhiều màu sắc, kem lạnh ngắt. Nhưng mà em thấy thích, không phải đó là “thói quen” sao? Đó đâu được gọi là tính xấu chứ :( Em không thấy nó xấu, đó là thói quen, thói quen… thói quen mà. Nếu cái này ảnh hưởng đến sức khỏe, thì thôi, chính anh cũng ăn với em cơ mà, anh cũng đi cùng em đến tiệm kem như bao người khác, lúc nhỏ là những que kem bình thường, rồi bây giờ thành phố của chúng ta đã có nguyên một tiệm kem lớn. Em nhớ, ăn một ly thôi là đủ rồi. Đầy đủ trái cây nhé, à… Em đang lan man cái gì đây. Thôi, đừng nói về kem, nếu không em lại lấn chiếm giờ giấc của anh để giúp em đến tiệm kem hàng giờ để nhìn em ăn. (Mặc dù cái chính em thấy, anh đang thu hút khách giúp cho nơi đó đấy, em biết điều đó khi cứ thấy hai anh em là chị Miki cứ giảm giá và còn nói nhỏ lần sau cứ đến, với điều kiện phải dẫn theo anh… )

Thôi, thói quen này hình như ảnh hưởng đến thời gian của anh? Cứ cho nó là tính xấu đi. Vậy thì việc rất nhẹ nhàng tình cảm, là trèo cây. Thì không xấu chứ? Cái này không phải do em mà, trước kia em làm gì biết trèo cây. Nhìn thấy cái cây lủng lẳng trên kia, trái thì trĩu nặng một góc sân luôn ấy, em có biết làm sao để lấy nó đâu. Anh đã đứng dưới để đẩy em lên còn gì, đã thế còn cười ha hả khi em không thể (cũng như không dám) nhảy xuống nữa chứ! Bù lại, em biết anh của em, ngoài học ra, còn một biệt tài là… hái trái… Hì, ai bảo anh giỏi thế, làm em không thể tìm ra dù chỉ là một điểm xấu làm gì. Anh ngồi vắt vẻo trên cây, mà chính em cũng không nghĩ anh có thể vận động tốt như thế nữa.

Nhân nói về vận động, gần đây anh đi học võ, em thấy anh cứ đi suốt, anh dường như rất có khiếu những thứ cần phải “học” thì phải. Nhưng mà em không thích anh đi tập về, với thân hình ê ẩm đâu. Em đã thủ đến phòng tập của anh, nhưng mà ở đó nhiều người hơn em tưởng tượng. Các chị ấy cứ vây quanh, anh luôn là tâm điểm chú ý của nhiều người quá… Dù em có cố gắng, cũng không thể chen qua hàng người đông như thế. Nếu anh không tìm thấy em giữa hàng ngàn gương mặt, chắc chẳng có ai nghĩ chúng ta có quan hệ gì phải không anh?

Gần đây, anh ít nói hơn, cũng ít qua phòng em hơn trước. (Toàn là em phải qua trước thôi ) Anh, anh không nói nhiều với em như trước. Chỉ có tính cách là thay đổi, còn lại, anh vẫn chúc em ngủ ngon mỗi tối. Em nhận ra, không chỉ vì sinh nhật của anh trôi đi, anh ngày càng lớn hơn. Cũng không phải khác biệt vì giới tính, mà là anh thật sự ngày càng thay đổi nhiều hơn. Trước đây, nếu em có bám lấy anh, anh cũng bình thường mà đi tiếp, gần đây… Khi em choàng tay anh để về nhà, anh không để em ôm sát nữa. Điều đó không ảnh hưởng nhiều đến em đâu, chỉ là em không thể nhét kẹo vào túi anh, và lấy ra khỏi nó một số thứ nhỏ thôi. Túi áo khoát bên phải của anh, luôn là nơi em giấu đồ đấy, anh biết mà. Dù sao, để anh đem qua tận trường cho em, sẽ được nghe anh mắng một chút. Nhưng anh sẽ đưa em đi ăn buổi trưa đúng không? Em không thích bạn bè, họ không bao giờ nhìn em bình thường. Tính cách của em, thật sự là cá tính như anh nói? Em không thấy thế đâu…. Nếu cứ thế này, chắc chắn em sẽ có bạn, nhưng mà không phải con gái mất.

Một phần khác, em đang giữ của anh thật thật nhiều thư tình từ người bạn của em đấy. Này nhé, nhỏ Nanko bình thường không nói chuyện với em, cũng dúi vào tay em một phong bì, em biết nó là gì mà. Em không đưa anh đâu, tuyệt đối không đưa! Anh là anh của em, nhưng không phải vì thế, mà em cần có người chơi cùng vì điều đó!

Điều em buồn, không phải vì thay đổi, nhưng… Anh có thể là anh như trước kia? Em vẫn muốn ngủ, mà dựa hoàn toàn vào anh. Thật ra, cảm giác đó rất ấm…

Nếu cứ thế này, có phải anh sẽ không là anh nữa?

#Entry 0.3#
[Shinichi Kudo]​

Nháp được lưu.. lần 1 

Chiều nay lại mưa, tôi không thích cách mưa cứ ào ào tuôn xuống như thác thế này. Huấn luyện viên đã đưa cho tôi một thứ gì đó gọi là giấy giới thiệu, ừm, không hứng thú là nói dối. Nếu có nó, sẽ có thể được đi xa hơn, cũng như có thể tham gia vào nhiều cuộc thi hơn nữa, tôi không hứng thú với võ thuật, nhưng, nếu tham gia nó, thì có thể sẽ tiến xa hơn bây giờ. Ừ, có hứng thú một chút. Nhưng, nghĩ đến sẽ xa rời nơi này, lại có một chút không nỡ. Cảm giác này lúc nào cũng có, từ lúc đến thành phố, đến khi rời xa thì chắc cũng không có nhiều lưu luyến, chỉ là một chút không nỡ thôi. Tôi nghĩ, nếu tôi đi, thì sẽ có rất nhiều điều biến đổi theo những cách khác nhau. Điều thứ nhất, sẽ là em. Ừ, tôi đi thì tốt cho tôi, nhưng em gái này vẫn còn nhỏ lắm. Sống với nhau lâu, chắc hẳn sẽ có tình cảm. Tôi cũng không nghĩ mình không thương Ran, chỉ là sự thương ở đây, có phải không được bình thường?

Một người anh, nên đối xử với em gái như thế nào cho phải? Yêu thương nó, lâu lâu chiều theo những suy nghĩ của nó? Chủ nhật rủ nó đi công viên? Hay làm gì khác? Từ lúc chuyển vào sống ở nhà cô Eri, tôi mới có “em” còn trước kia, cách chăm sóc một người là như thế nào, tôi thậm chí còn không biết. Vì vậy, thôi cứ dừng lại ở hiện tại, tôi thấy nên làm cho em gái nhiều hơn như thế. Một cái đuôi nhỏ của tôi.

Tôi có cảm giác, tất cả những quyết định nên dành cho em đầu tiên. Như việc sẽ đồng ý sang nước ngoài với gia đình, tôi cũng không thể. Tôi biết, xa gia đình lâu như thế, mẹ nhất định sẽ tìm cách đưa tôi sang bên đó. Đã hơn mười năm rồi, chắc chắn không thể ở quá lâu nơi này. Nhưng thế thì sao? Tôi vẫn hi vọng dành được nhiều thời gian của mình ở lại đây một chút. Còn nhiều điều tôi cần thực hiện trước khi đi…

Nếu cứ thế này, liệu em ấy sẽ ổn? Tôi thường băn khoăn quá nhiều khi nghĩ đến vấn đề này, cứ mỗi lần lên án em, tôi sẽ thấy em ấy bướng bỉnh mà không thèm nhìn mặt tôi nữa. Ừ, tính em lúc nào cũng trẻ con như vậy đấy.

Một người cứ mãi khép lòng lại với tất cả, tự nhiên sẽ không thấy mọi thứ là tốt. Tôi không thích nhìn thấy em như thế. Nếu tôi là tâm điểm trong cuộc sống của em, thì nếu tâm điểm này mất đi, liệu em sẽ bình thường? Tôi không nghĩ như thế. Có một lời ước hẹn bất thành văn mỗi lần Chủ nhật, dù có làm gì, bận đến thế nào… Ngày hôm đó vẫn sẽ dành cho em. Mặc dù bây giờ, tôi không chắc là em còn nhớ.

—–OoO——

Nháp được lưu, lần hai.. 
Thời gian trôi, em cũng lớn, và tính cách cũng thay đổi nhiều hơn. Gần đây, em rất ngoan, ngoan một cách đáng sợ. Anh nhớ lúc nhỏ vẫn hay đi đến gặp thầy giáo thay cho cô Eri, nhưng giờ, càng ngày thì những tờ giấy mời gặp mặt cũng mất dần đi. Ừ, em có vẻ bớt con nít hơn một chút rồi. Ít ra, thì em đang dần dần thay đổi. Em không còn nghĩ gì nói nấy, cũng không đùa cợt cả ngày. Không phá phách quanh nhà, không trèo lên những tán cây rộng lá để đu mình nữa. Ngày trước, em luôn luôn bướng bỉnh không chịu phục tùng bất cứ lời nào của anh nếu chưa cãi nhau xong với anh một trận đấy sao? Ừ, giờ thì em không như vậy nữa. Em thay vì cãi lại, mắt em ươn ướt. Nhưng nhìn thấy em như vậy, anh mới thật sự là không quen. Dù sao thì em thay đổi là điều hiển nhiên. Nhưng, trầm xuống thì không nên.

Cách em nhìn anh, thay đổi. Anh thấy trong đó sự kính trọng, thậm chí có đôi lúc tạo khoảng cách. Em thật sự đang e sợ điều gì? Có phải cái bóng của anh quá hoàn hảo, đổ ụp lên em? Khiến em có những so sánh không hay… Anh không biết, cũng nghĩ không nên biết thì hơn. Nếu anh có thể hiểu được những lí do ấy là gì, anh nghĩ mình sẽ khó mà rời đi được.

Liệu sẽ có một người thay thế anh chăm sóc cho em như bây giờ chứ?

Nghe qua điện thoại, có lẽ anh nên thử đối tốt với em hơn trước giờ anh đã từng. Gia đình anh nợ gia đình em (mặc dù anh không thấy nó là nợ nần) nhưng, cách anh trả lại tất cả những gì có thể, chắc là bảo vệ em? Anh sẽ bảo vệ em, với tư cách một người anh. Vậy là được nhỉ?

Cách em cười, anh thích. Nên dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ cố gìn giữ nụ cười ấy. Hôm nay, hay ngày mai cũng thế thôi.

——-OoO——- ​

Nháp được lưu lần ba.. 

Chiều nay mưa, buổi tập cũng hoãn lại. Không có nhiều tiếng động ồn ào ngoài ban công. Em phải đối diện với kì thi quan trọng nhất của mình, cũng vì thế mà hình như không thích học không đồng nghĩa với không học? Em thức khuya hơn, ngay cả tất cả những gì trước giờ không tìm hiểu, em cũng cố gắng hỏi anh hàng giờ về chúng. Và, lần nào đến buổi tập, cũng thấy em đứng ở một góc, tay ôm một quyển sách gì đó vòng liên tục. Liệu có thể tập trung vào thứ gây hứng thú, khi xung quanh quá ồn ào như thế này?

Tập trung vào một thứ lúc nào cũng tốt, nhưng nếu tập trung quá, thì có phải sẽ quên mất những thứ xung quanh? Mưa, mà vấn đề là không mang dù… Phòng tập khô ráo, người ra về hết, anh vẫn thấy em ngồi ở góc phòng tập. Thành thật, anh không thích người khác đợi chờ mình. Và nhất là người đó lại là em. Anh không hiểu nổi nữa, không phải em rất không kiên nhẫn sao? Vậy thì sao cứ nhất quyết phải chờ anh đến tối mới chịu về? Anh không mang ô, cả em cũng không. Anh nhớ, phòng tập không nên tối như thế.

Em sợ tối, em bảo tối bao giờ cũng khiến em đối diện với chính mình, trong phòng trống, em thấy cô đơn. Em còn sợ cách bóng tối dâng đầy trong đôi mắt, rồi cũng trong bóng tối ấy, em không xác định được phương hướng. Có thật lí do chỉ có thế? Em cũng thấy cô đơn sao? Từ bao giờ, em lại có ý nghĩ như thế?

Phòng tập yên lặng, em cũng yên lặng, nhưng thân hình thì đã sát vào anh từ bao giờ. Thì ra, em sợ anh phát hiện ra em đang sợ? Không phải em luôn bảo không sợ hãi gì đó sao? Một lời nói cứng để không làm cho ai lo lắng? Hay em sợ, nói ra rồi sẽ không còn là em nữa? Đôi lúc, anh muốn được ngồi mãi thế này, một chút thôi cũng đủ rồi.

Tiếng sấm, cộng vào mưa nhỏ giọt bắn vào da thịt. Ừ, lạnh, nhưng không cảm giác lạnh như lúc ngồi một mình giữa tiết trời mùa đông. Em bám chặt lấy tay anh, không nhận ra, thái độ ấy, thật sâu để lại trong anh thật nhiều suy nghĩ.

Nếu một kẻ hở nào đó, cho anh thay đổi tất cả những gì đã và đang xảy ra, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ chọn tư cách này để ở bên em, em gái…
———

Chapter 1

#Entry 0.1#

~ [Ran Mori] ~ 

Entry ngày mưa.

Em nghe nói, có thể liên kết blog, sau đó liên kết nốt những entry với nhau phải không anh? Ôi, em thường chẳng biết những thứ như thế này, giống như là đối diện với hàng tá bài tập trong trường mà trong khi đầu óc không thể tiếp thu nổi dù chỉ là một chút ấy. Đôi khi em tự hỏi em có thật là em anh không đấy.

Mặc dù chúng ta là anh em họ thôi… nhưng mà đâu đến nổi em so sánh với anh giống như kiểu một người là vua còn một người là dân thường thế. Ôi, em ghét các chị ấy. Cứ suốt ngày bám theo anh theo kiểu như anh là một bữa thịt thơm ngon của họ ấy. Chắc anh sẽ mắng em khi đọc nó mất. Em nói thật mà, dù em là em họ anh nhé, nhưng mà họ vẫn cứ nhìn em theo kiểu em là cái thùng thư bí mật của họ ấy.

Anh trai của em, là người tài giỏi nhất trên đời! Tám năm qua, lúc nào em cũng nghĩ thế đấy. Này nhé, thành tích của anh luôn tốt nhất trường, tất cả học bổng đều mình anh lãnh trọn, rồi ngay cả thể thao, võ thuật, hay hàng tá thứ khác anh đều biết cả. Nhưng cái biết sơ sơ của anh cũng đủ hơn người ta rồi. Em thật sự không hiểu, tại sao chúng ta khác xa nhau đến thế chứ?

Em vẫn nhớ, em gọi anh là anh, mặc dù em không thích tẹo nào. Ai bảo lúc anh đi với cô Yukiko đến nhà em, anh trầm trầm không chịu nói chuyện với em? Em thật sự rất ghét kiểu đó đấy! Đã thế anh còn nỡ lòng nào cướp mất cái giường yêu quý của em!

Nhà em chật đấy, nhưng mà sao nhất định phải cùng anh ngủ cùng một phòng chứ? Haiz, bao năm qua em vẫn đang bình thường, vẫn yên tâm bày ra một đống gấu bông mà ôm chúng đi thẳng vào giấc mơ. Thế mà anh vẫn cứ không phản kháng thậm chí thích thú dành giật nơi riêng tư của em. Lúc đó, anh không cao hơn em bao nhiêu nhé, cả hai vật lộn nhau đến nỗi con gấu em thích nhất tan tành hết cả. Em vẫn còn nhớ nọ này nhé, trả em đi! Shinichi…

Mà thôi, dù sao giờ em cũng mười ba tuổi rồi. Không thèm chấp anh chuyện cũ, nếu không anh sẽ bảo em trẻ con. Mà sự thật em chẳng trẻ con chút nào! Anh không biết bạn cùng lớp luôn tin tưởng em nhé, đã thế lúc nào cũng dựa vào em nhé, khác xa với anh nhiều. Họ lúc nào cũng bảo em rất người lớn nhé. Không giống như bạn cùng trang lứa. Đấy, anh nói em trẻ con nữa đi? Chẳng qua, anh lớn hơn em, nên mới thấy em nhỏ thôi. Sao anh không thừa nhận em đã lớn rồi đi?

Thật ra, nói với anh cũng chẳng sao, vì chắc anh chẳng bao giờ đọc được entry em viết đâu. Em biết nhất định là anh không đọc được. Vì thời gian của anh rất ít, em thấy anh cứ liên tục ngồi trên bàn, như kiểu dù em có làm gì cũng không liên quan đến anh. Nhưng, nhất định sau khi dừng lại anh sẽ chúc em ngủ ngon. Thật khẽ, mà hình như ngày nào em cũng ôm gối đợi anh chúc ngủ ngon thì phải.

Cũng không biết vì sao, em rất thích anh chúc em ngủ ngon. Anh lúc đó nhìn khác với bình thường, ít ra là khác với cách anh tạm biệt các chị ấy. Như kiểu anh không quan tâm đến họ mà vẫn cứ ép mình phải quan tâm ấy. Thật sự chẳng hay tẹo nào.

Hôm nay, phòng trống sát bên phòng em sửa xong rồi đấy anh ạ. Em biết anh sẽ được chuyển sang bên đấy, nên từ lúc về nhà, em đã thấy anh thu dọn gối, mền (cái chăn ấy của em mà ??) và cả một tá thứ khác để đem qua phòng mới. Thành thật thì, em không thấy điều này tốt đâu! Trước kia, em ở một mình thì càng rộng rãi chứ sao. Nhưng mà giờ em thật sự thấy không ổn rồi. Anh biết không, sau khi mất đi cái bàn học lúc nào cũng ngăn nắp của anh. Trên bàn chỉ có vài quyển vở. Rồi khi anh dọn đi, giường rộng hơn mức cần thiết thì phải…

Em biết là ai cũng phải lớn lên, ngay cả anh cũng thế. Nhưng mà chúng ta cứ như trước kia mãi thì không tốt sao?

Bây giờ, ai làm cái chăn di động cho em đây? Rồi ai sẽ chúc em ngủ ngon chứ? 

——–oOo———

~[Shinichi Kudo]~

Em nói em lớn nữa đi! Lớn rồi mà thái độ lại trẻ con như thế à? Đừng tưởng anh không thấy em mấp mé ngoài cửa phòng anh nhé. Em thật là, nếu cứ thế hoài sao được? Anh biết là sẽ khó khăn, nhưng chúng ta đâu thể cứ mãi như lúc trước, giờ em cũng lớn rồi mà. Thật ra em ngủ rất ngoan, cực kì ngoan. Lúc nào cũng bám vào cánh tay anh không chịu buông. Nhưng mà lúc ấy, trông em rất ngoan, cực kì yên bình. Nên để em năm như thế cũng được, không nhất thiết phải dừng lại.

Chiều nay đi gặp thầy giám thị, anh thật sự phục em về độ gây họa rồi. Ran Mori, hình như em không thể bình thường được thì phải, một cô gái có giống như em? Tất nhiên anh không ai biết, nhưng nếu cô Eri có hỏi thì anh cũng không nói gì đâu. Thứ anh lo, không phải là việc em trèo cây rồi tiện thể hái hết đống hồng trong trường. Mà là nếu như cành cây ấy không chắc chắn, thì giờ em có còn ở đây?

Em luôn luôn như thế, nhưng anh lại hi vọng em nghĩ cho bản thân mình hơn một chút, vậy thì anh sẽ không cần cứ phải đi sát theo em thu dọn tất cả những gì em làm nữa. Anh cảm thấy, nếu cứ đi theo em, nhất định sẽ thấy rất nhiều điểm tốt từ em. Em không giống như họ, những người bạn của anh. Em lúc nào cũng bộc lộ đầy đủ tính cách của mình, nhưng mà tính cách ấy chỉ hơi khác người một chút thôi. Ai bảo em đặc biệt như thế chứ.

Vì sao anh nói như thế ư? Ran Mori, nếu em không có người yêu, cũng như không có ai theo đuổi thì thế nào? Em là một cô gái mới mười ba, việc gì nhất định phải có socola trong ngày valentine? Đến mức tự mình viết thư tỏ tình làm gì? Nếu em muốn ăn socola, không phải anh đã tặng cho em rồi sao… Anh thích nhìn thấy em cười, càng thích cách em nhận quà mà đôi mắt cứ long lanh không chớp. Nếu em cười, bảo anh cho em cả thế giới anh nhất định sẽ tìm cách lấy về cho em!

Nhưng sự thật là dù anh làm gì, hình như cô em gái này vẫn không chịu nghe lời thì phải. Em không thích trường học, anh biết chứ. Em không thích những gì, em điều kiên nhẫn nói cho anh nghe. Từ lâu, anh luôn là đối tượng nghe những bí mật từ nhỏ đến lớn của em, thậm chí cả việc lớn như kiểu em đã lỡ đập vỡ cánh cửa kính của nhà Shizu, hay việc bé như kiểu em đã làm mất chiếc kẹp tóc. Chẳng phải nhỏ thế cũng đủ làm em khóc mất mấy ngày đấy sao? Anh hi vọng em đừng khóc vì hôm nay anh chuyển sang phòng mới nhé? Anh biết sẽ hơi trống trãi, nhưng cũng không đến mức đó…

Thôi, anh rút lại những lời khi nảy. Hối hận thật. Em đúng là không ổn mà, anh không thể tìm ra người nào có nhiều nước mắt như em đâu. Cứ như nếu anh động vào một cái là khóc ấy. Anh đầu hàng vô điều kiện rồi.

Cho dù có chuyển đi đâu, anh cũng ở đây cơ mà, tối anh sẽ chúc em ngủ ngon. Nếu em lạnh, cùng lắm anh mang thêm một đống chăn qua sưởi ấm giúp em. Vậy là được phải không?

Sẽ là em, một khoảng kí ức không tên. 

By Ony

Disclaimer: Tất cả nhân vật không thuộc về mình.
Genres: General, Romance, Tragedy, Angst, Sad,
Rating: T
Pairing: Ran Mori & Shinichi Kudo
Status: On-going
Fandom: Detective Conan
Warnings: Không re-post dưới mọi hình thức. Mô típ anh-em :))
Summary: Dù tình yêu này không một ai chấp nhận, anh vẫn muốn bên em, đến khi hơi thở này dừng lại. Vì vậy, đừng đuổi anh đi… Chỉ cần em, là em, anh tuyệt đối không bao giờ hối hận…
Note: 29

Ran Mori [Entry 18.0]

Em tự hỏi, đợi chờ bao lâu mới là đủ? Em thường lặng yên trong những cơn mưa chiều bất chợt, rồi lặng lẽ đứng bên ban công màu trắng nhạt. Cái hơi ấm ngày xưa ấy em cũng quên mất rồi, trong lặng yên, trong yêu thương, bất chợt em thấy trong lòng gần như tê liệt. Mưa chiều, cái hơi lành lạnh âm ỉ bên ngoài lớp áo khoát, rồi lặng lẽ xuyên thấu vào trong da thịt những hơi ẩm ướt. Em cảm thấy mình yêu mưa, rất yêu mưa. Hình như, chính từ cơn mưa, em nhớ ra một kí ức đã lãng quên từ lâu, về anh… Về bàn tay che đi những giọt hơi nước hờ hững rơi xuống nền đất lạnh căm.Em từng nghĩ, nếu chờ đợi có thể mang anh về đây, bên em, bên những yêu thương bất chợt, thì em sẽ đợi chờ. Nhưng vì sao em đợi lâu như thế, anh vẫn không về? Vì sao nơi đây, dưới ban công, lúc nào cũng chỉ có một mình em lặng yên nhìn về phía khung trời màu tím pha loãng… Anh, em nhớ anh… nhớ những ngày anh và em cũng nhau trên con đường quen thuộc, góc phố, nơi những cành hoa đinh lăng ngào ngạt hương. Em nhớ anh từng nói, đinh lăng, màu tím, cũng như màu mắt em… Vậy tại sao, hiện tại anh lại để em một mình ngồi nơi đây? Lắng nghe như âm thanh vụn vỡ tan ra trong triền gió? Em thật sự nhớ anh…

Em từng nhớ, anh đã bảo yêu thương sẽ đến nếu em ngoan ngoãn. Em còn nhớ, anh luôn bảo chỉ cần em hi vọng, em ước mơ… thì cuối cùng em sẽ đạt được những ước mơ mà em mong muốn. 

Em rất ngoan mà, thật sự rất ngoan mà? Em chưa từng bao giờ bướng bỉnh với anh như người khác… Em luôn ước mơ về một thứ dễ thực hiện đến vô cùng… Là bên anh, bên anh… bên anh cho đến cuối cuộc đời này…

Nhưng dù em có ước mơ, hay có hi vọng, anh cũng đâu bên em? Sao anh đi lâu như thế… Hay là anh không còn yêu thương em như trước nữa? 

Em ghét mưa, giờ thì đâu có ai chia sẻ cho em một chút góc áo khoát nữa. Em cũng không còn ai để đi nhờ trong mưa, anh không ở đây, vậy mà anh bảo sẽ ở mãi bên em cơ đấy? Sao anh nói dối mà không chớp mắt thế chứ? Anh đã bảo anh sẽ quay về mà…

Ngày đó, anh là tất cả những gì mà em tự hào. Em có thể ưỡn ngực vươn vai mà làm cho tất cả mọi người hướng mắt về phía em. Anh là tuyệt nhất! Tuyệt nhất trên đời này! Không ai có thể thay thế anh, cũng không có ai có thể làm anh mỉm cười! Anh luôn chiều chuộng em, luôn luôn cho em những gì tuyệt vời nhất! Bên anh, em là chính em, không cần giả dối, không cần xu nịnh, không cần một ai cả.

Chỉ cần đó là anh, thì em đã cảm thấy quá đủ rồi. Nếu nói tạm biệt, mà anh đi luôn không về… thì em sẽ quay lại ngày đó, để đừng bao giờ nói tạm biệt… mà sẽ nói “hẹn gặp lại” … 

———OoO———-​

Shinichi Kudo [Entry 13.0]

Thật ra, anh không ghét ngày mưa. Mưa là chuyện của trời, còn ngày mưa chúng ta luôn ra ngoài thì là chuyện của chúng ta.
Anh luôn nghĩ, giá như tất cả mọi thứ đều đơn giản đến vô cùng thì hay hơn nhiều. Anh biết, em luôn tự hào về anh. Thứ duy nhất có thể làm em tự hào là anh. Bởi vì anh không tốt, nên không thể cho em nhiều hơn phải không?Trong cơn mưa chiều, em luôn là em, luôn đứng trong mưa mà xoa bàn tay lạnh ngắt. Thật ra, nếu cứ như thế, em sẽ cảm lạnh mất. Anh biết, em luôn chờ đợi anh đưa về. Dù sao thì chúng ta luôn ở bên nhau không phải sao? Vậy mà em vẫn bướng bỉnh như thế…Từ nhỏ đến lớn, em luôn tựa vào anh. Và anh luôn hi vọng em cứ mãi như thế, hồn nhiên, bướng bỉnh. Đôi khi nghịch ngợm một chút cũng không sao. Vì đó là em, nên anh tin mọi chuyện sẽ ổn.Ngày cuối cùng, em đứng đấy, không dám khóc lớn vì sợ mọi người nhìn em bằng đôi mắt tò mò. Anh sẽ không cười vì bộ dạng đó đâu. Vì đâu đó trong thâm tâm anh, em luôn là người dễ thương nhất quả đất này… Em gái ạ…

——OoO——-​

Mục lục:

Entry1  ♥  Entry 2-3

Entry 3 -4

Về oneshot Gương [By Chihirohanami] bài dự thi event fanfic

Tên fanfic : Gương
Nguồn : http://conankun.yourme.net/t2677-oneshot-guong-shinxran

Link: http://conankun.yourme.net/t2899-event-cam-nhan-fanfic-conan-guong#63022

Suy nghĩ hơi “ngờ nghệch” của tôi : Tình yêu là 1 điều tuyệt vời của con người. Nó mạnh mẽ và thật cao quý

Tôi rất yêu DC, không chỉ vì những tình tiết trinh thám, những cảnh hành động đến ngạt thở, tôi còn yêu cả một câu chuyện tình thật đẹp. Tình yêu DC dẫn tôi đến với thế giới DC’s fanfic vào một ngày mưa buồn và fanfic khiến tôi lắng lại suy nghĩ nhiều nhất cũng là fic mà tôi đọc vào cái ngày mưa thật buồn đó – Gương

Gương” không phải là 1 fic dài với cốt truyện rõ ràng, nhiều chi tiết, hình ảnh như bao longfic, shotfic khác. Nó chỉ đơn giản là một oneshot ngắn ngủi, ghi lại một cảm xúc ngắn ngủi của cô gái đang chờ đợi người mình yêu trong vô vọng. Nhưng mọi tính cách, mọi suy nghĩ của nhân vật đều rất giống so với các nhân vật của DC
khiến cho tôi, cũng như bao người đọc khác, cảm nhận được sâu sắc cái hồn của tác phẩm dù nó rất ngắn.

Câu truyện bắt đầu với hình ảnh một thiên thần đang khóc. Khóc vì chờ đợi một người quá lâu. Mái tóc dài che phủ đi giọt nước mắt đang rơi. Cô chìm ngập trong nỗi nhớ, điều đó cứ dày vò cô ngay cả trong mỗi giấc mơ. Hi vọng cái gì? chờ đợi điều chi? khi mà cô còn chẳng biết liệu anh có hiểu, có quay về bên cô như xưa….

cô không biết… ngay từ đầu đã không có lời hứa nào hết…

Vậy tại sao cô vẫn cứ đợi anh.Yêu là không nắm giữ nhưng cô đâu có gì để nắm? Câu nói đó sao?

“Anh ấy nói một ngày nào đó… có chết cũng sẽ quay về.”

Hay là vì sự hi vọng rằng Shinichi sẽ đến khi cô nói cô sẽ đợi, nhất định sẽ đợi, vậy nên anh hãy đến…cái nơi đó- nơi mà Ran chờ
Câu trả lời lại là sự ậm ờ cho qua của chàng trai, anh từ chối. Cô hụt hững rất nhiều, đôi vai run rẩy và trái tim đó thì cứ thổn thức mãi không thôi. Cố gắng trấn tĩnh, cố gắng thông cảm để hiểu nhưng sao khó quá. Ran lại nhìn mình trong gương, cô chỉ thấy người con gái với “mái tóc đen dài hơi rối” đó nhìn lại cô bằng đôi mắt vô hồn chứa đầy đau khổ và nỗi nhớ nhung.

sao cô ấy đau khổ thế? sao cô lại khóc?

Ran nhẹ nhàng kéo rèm lên khi trời vừa sáng, ánh sáng tràn ngập căn phòng mà lại không thể xua đi màn đêm lạnh lẽo trong cô. Tại sao vậy Ran? tại sao lại không thể bớt nỗi buồn?. Tôi vẫn hay hỏi mấy câu vô nghĩa như vậy khi bắt gặp những lúc Ran nhớ Shinichi, tôi vẫn cố tìm trong đôi mắt tím đó chút niềm vui. Nhưng quả thật, lúc nào cũng thế, Ran luôn luôn giấu đi cảm xúc thực của mình. Cô chỉ yếu đuối khi thấy người con gái đó ( hay nói chính xác hơn là sự phản chiếu của chính Ran). Đó là những lúc mà cô cảm thấy đau khổ nhất, như lúc cô bước đi một mình giữa bầu trời đầy tuyết rơi, lạnh lẽo, đơn độc và…đau

“Tuyết không dày, Ran cất bước không mấy khó khăn. Làn gió đông vuốt ve gương mặt và mái tóc thoang thoảng mùi bạc hà… Gió thì thầm gì đó vào tai cô. Gió thổi thật nhẹ… thật nhẹ…

Bước chậm…

Tuyết rơi… xoáy vào tim…”

Cố gượng gạo cười khi không còn cảm giác lạnh của tuyết, liệu đó có phải là cách để cô quên đi nỗi đau trong lòng? Nhưng có vẻ như sẽ là vô vọng nếu cô cứ đứng chờ trong mưa tuyết mà biết rằng người đó sẽ không đến. Tại sao chứ? tại sao Ran cứ cố đến điểm hẹn chờ đợi dù Shinichi bảo sẽ không đến? Tôi không hiểu nổi, không hiểu nổi cái cảm giác đó của Ran, nhưng Shinichi có thể cảm nhận được, tôi tin là thế. Anh bật dậy sau giấc mơ. Gọi tên Ran….Anh thấy Ran chìm dần vào bóng tối vô định. Anh muốn chạy đến kéo cô ra khỏi màn đêm, muốn bảo vệ cô, muốn đôi mắt tím ấy không còn ngấn nước mắt, muốn đối diện với cô bằng hình dáng thật của mình…. Nhưng điều đó dường như không thể với bộ dạng của anh lúc này….

” Siết chặt đôi tay mình… Đôi bàn tay nhỏ bé… thân mình còn chưa lo xong… tư cách đâu ở bên cô ấy? sức lực nào bảo vệ cô ấy… “

Shinichi, anh ấy cũng rất đau…. từ trước tới nay, tôi vẫn luôn trách anh rằng ” tại sao anh để Ran Mori đau khổ vậy? cô ấy cứ chờ đợi rồi lo lắng mãi”
Giây phút mà lồng ngực anh nhức nhối, con tim quặn đau vì làm cho người con gái đó đau khổ, làm cho đôi mắt đó thêm buồn và chạy đi tìm Ran khắp nơi vì “Bỗng nhiên anh muốn được nhìn thấy người đó… anh muốn nhìn thấy người con gái với đôi mắt tím… luôn chờ đợi anh… “ làm tôi chợt thay đổi cách nghĩ về anh. Anh biết nhiệm vụ và tình thế nguy hiểm của mình, anh không muốn Ran gặp nguy hiểm giống anh, và anh càng không muốn cô ấy cứ phải chờ đợi hay đau khổ vì anh.

Một người thì đau khổ mỗi ngày với nỗi nhớ da diết, niềm hi vọng, sự tin tưởng vào một điều mà chính cô cũng không rõ ràng để rồi nỗi đau khổ ấy cứ gặm nhấm con tim cô mỗi đêm, nước mắt lại tuôn trào mãi không thôi từ đôi mắt đượm buồn. Người kia thì lại luôn dằn vặt tâm can khi mà người con gái ấy, cái người mà “anh không muốn mất hơn bất kì thứ gì trên thế giới… “ đang đau khổ, lo lắng và chờ đợi mình. Tôi tự hỏi sao số phận lại trớ trêu, đưa đẩy họ vào hoàn cảnh như vậy? Không công bằng chút nào. Không công bằng với thiên thần của tôi và cả anh nữa- Kudo Shinichi.

Bằng một trực giác mãnh liệt nào đó của trái tim, Shinichi như chợt nhớ rõ về giấc mơ khó chịu, anh cảm nhận nó một cách rõ ràng. Anh không muốn ran biến mất, anh muốn nhìn thấy Ran – “người con gái có mái tóc mùi bạc hà”. Chạy ra ngoài, chạy đến bất kì chỗ nào có thể thấy Ran, anh đã không đủ bình tĩnh để suy luận, anh cứ chạy như vậy,….

“Lạnh… không thể thở được… hơi thở đứt quãng làm anh dừng lại… hít thật sâu… đôi mắt xanh tìm kiếm chút hy vọng… Không nhìn thấy gì ngoài màu trắng… một màu trắng của tuyết… “

Ran vẫn ngồi “đu đưa mình trên chiếc xích đu phủ đầy tuyết…”, vẫn chờ đợi, vẫn hi vọng, mặc kệ cái lạnh đến thấu sương của tuyết mùa đông, mặc kệ cả sự cô độc bao quanh. Hình ảnh Shinichi chiếm trọn tâm trí Ran…..Tuyết càng rơi nhiều, trời càng lạnh giá, “Shinichi,cậu sẽ đến chứ” – Ran cố đợi dù cô rất khó thở, cô đợi vì cô tin Shinichi không bao giờ bỏ rơi cô. Nhưng, sự thật chỉ có tuyết và tuyết. Tuyết rơi nhiều đến nỗi xung quanh cô chỉ toàn một màu trắng lạnh lẽo…Cố gọi tên “Shinichi” khi chẳng còn sức lực để tiếp tục chờ đợi, toàn thân tê cứng, giọt nước mắt của thiên thần tuôn rơi nhẹ nhàng trên nền trắng tuyết mờ đục và “bàn tay của tử thần đang giơ tay đón chào…. ” Tất cả những gì còn lại chỉ là…

Cảm xúc…

Sự chờ đợi…

Vô vọng…

Sợ hãi…

Chết… “

Đọc đến đây, tôi sững người lại. Kết thúc? Như thế này ư? không thể nào, Shinichi nhất định sẽ tìm thấy Ran. Chắc chắn vậy mà….Cảm giác khó chịu cuốn lấy tâm trí tôi. Vừa hồi hộp vừa mong rằng Shin sẽ tìm thấy Ran. Ơn trời, điều tôi mong muốn đã thành sự thật. Cuối cùng thì…..

– Ran!”
“- Tỉnh dậy đi…. Ran… Đừng chết…”

Đó là Shinichi, anh ấy đã tìm thấy Ran Smile Ơ nhưng, tại sao… Shinichi…anh ấy…đã uống thuốc giải..?!, Cố chạy đến nơi đây, để được nhìn và ôm cô thật chặt. Hơi thở ngắt quãng, nhịp tim như trễ đi một nhịp, anh đang cố lay Ran dậy…bằng tất cả hơi ấm và tình yêu của mình. Có lẽ đã đến lúc, thượng đế đáp trả lại lời thỉnh cầu từ một tình yêu cao thượng,

“Đôi mắt tím ấy khẽ chút rung động… cô nhìn anh mỉm cười… Cuối cùng anh cũng đến…vậy là đủ…. Shinichi…chưa bao giờ bỏ rơi cô..”

Lúc này, Ran cảm thấy thực sự hạnh phúc và tôi cũng rất vui. Lần này thì Ran sẽ không nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt của ” người con gái đối diện với cô hàng đêm..” Sẽ là nụ cười của một thiên thần, nụ cười hạnh phúc. “làm tan chảy mọi trái tim”….

Đó là tình yêu, tình yêu tuyệt vời.

Tất cả, từ sự đau khổ, thất vọng đến niềm hạnh phúc vô bờ, đều hiện rõ trong “Gương“. Tôi cảm nhận được, bạn cảm nhận được, tất cả chúng ta đều cảm nhận được tình yêu giữa Shin và Ran. Thật tuyệt vời. Và điều cuối cùng……….

Giai điệu ngọt ngào [By Yui] -Bài cảm nhận tham dự event fanfic

Giai điệu ngọt ngào
Link gốc: http://conankun.yourme.net/t2877-event-cam-nhan-fanfic-conan-giai-ieu-ngot-ngao
Một giai điệu không lời vang lên trong đêm tĩnh mịch
Nhạc như xoáy vào không gian một khúc ca đầy tình yêu thương
Lắng lại một chút.. để lắng nghe hơi thở của đêm
Một tình yêu, một niềm tin, một sự chờ đợi tuyệt đối trong vô vọng
Tất cả chỉ vì một lời hứa và bài hát từ chiếc hộp nhạc ngày xưa?
Là ngu ngốc, hay định mệnh của họ vốn đã dành cho nhau?

Những fan-fiction thường để lại rất nhiều dư âm trong lòng mỗi người khi lướt qua những fic có giọng văn hơi trầm, vì khi bước ra khỏi fic, sẽ có rất nhiều thứ để suy nghĩ về từng câu từng chữ của một đoạn văn. Hay chỉ đơn giản, suy gẫm về nội dung fic. Một fic như thế mới gọi là có giá trị… Có lẽ fic Giai điệu ngọt ngào không là một fic hay đối với bạn, nhưng ít ra nó để lại dư âm trong tôi sâu hơn những fic ShinRan mà tôi đã từng đọc.

Toàn bộ fic là những hành động và tình cảm xoáy vào nhau. Sau những hành động nhanh và dứt khoát luôn là một khúc trầm lắng lại của nhân vật. Từng cử chỉ một, từng suy nghĩ đều được khắc họa vô cùng rõ ràng.

Nội dung fic không mới, hay tôi đã từng đọc rất fic viết về nó rồi. Ran Mori là một cô gái mù bẩm sinh, fic mở đầu với một khao khát của một đứa bé chỉ mới sáu tuổi..là được nhìn thấy mọi thứ xung quanh mình bằng chính đôi mắt mình. Có thể một lần được nhìn thấy từng thứ một, được biết nó có hình dáng thế nào, được nhìn thế giới qua một lăng kính đủ màu sắc.. chứ không phải chỉ có thể nhìn thế giới thứ gì cũng như nhau.. vì thế giới của cô. Từ khi sinh ra, mọi thứ chỉ có một màu đen. Với tôi, ánh sáng thật tuyệt vời biết bao. Những cỏ cây màu xanh, bầu trời xanh nhạt, đất màu đà, hoa hồng màu đỏ.. tất cả chúng đều thật sống động. Nhưng với Ran, nếu bạn tả cho cô ấy về màu mắt cô, màu xanh tím nhẹ nhàng. Cô sẽ âm thầm quay đi và hỏi thầm.. màu xanh tím là màu gì?

Chỉ mới sáu tuổi, suy nghĩ và cảm nhận của cô đã khác người thường. Tất cả những gì cô luôn làm là.. cố gắng từng chút một để người xung quanh không cần lo lắng cho mình, không để bất cứ một ai buồn về mình. Thậm chí mọi người bạn của cô đều xa lánh cô, chỉ vì cô không thể nhìn thấy, không thể lớn lên như một đứa bẻ bình thường. Bề ngoài thì là một đứa trẻ ngây thơ, thậm chí đọc fic có thể nhầm tưởng Ran chỉ là một cô bé chấp nhận sự thật và sống tốt với nó, cô luôn an ủi mẹ mình khi thấy lệ tràn trên mi mẹ, cô luôn nói với mẹ, cô bị mù không phải lỗi của ai. Nụ cười thiên thần luôn nở trên môi cô. Thật sự với một đứa trẻ, tôi không hy vọng gì hơn. Thế nhưng, nó không phải là điều dễ dàng để chấp nhận. Khi đêm xuống, lúc mà con người ta lắng lại trong cảm xúc bất chợt. Khi mà vạn vật đều chìm vào giấc ngủ sâu. Thì chính thiên thần ấy lại ôm lấy con gấu bông của mình, để cho những nụ cười ban ngày kết tinh thành giọt nước mắt.

Cậu biết không.. tớ ước được một lần nhìn thấy thế giới xung quanh…
Cậu biết không, tớ chỉ thấy tất cả là một màu đen. Tớ thật sự rất sợ.. 

Ran chỉ có thể làm bạn với gấu bông? Vậy mà bình thường nụ cười vẫn có thể trên môi? Ran giấu kín nội tâm của mình.. hay đơn giản cô chẳng thể chia sẻ cảm xúc với ai khi mà cô luôn muốn họ không bận tâm về mình?

Có lẽ thế giới của Ran sẽ mãi tràn ngập màu đen ấy nếu như cô không gặp cậu. Người mà vô tình bước vào cuộc đời cô, để lại một dấu ấn sâu đậm trong cô, người mang đến ánh sáng trong đêm đen vô tận. Thế giới của Ran dường như bước qua một trang mới khi cậu đến.

Khi Ran khóc, khi mà xung quanh chỉ có toàn một sự sợ hãi. Cô cảm nhận được một bàn tay nhỏ xíu, hơi run rẩy gạt nước mắt trên mi cô. Chính lúc đó, có thể chính cậu đã thổi một luồng gió mới vào cô. Ran đã ngạc nhiên, cô chưa từng được ai lau nước mắt, không phải cô luôn phải tự lau chúng sao? Cô không nhìn thấy cậu, thậm chí cô còn không biết có nên tin tưởng cậu không? Thế mà cậu lại nắm tay cô, nắm lấy bàn tay không có chút điểm tựa của cô để dắt đi. Cậu kéo cô qua những con đường, cậu không buông tay vì sợ sẽ lạc mất cô giữa đám đông người xấu kẻ tốt đầy rẫy. Cậu giúp cô, mà không vì cái gì cả. Cậu chỉ đơn giản là không muốn nhìn thấy cô ngồi giữa đường, với một ánh mắt vô hồn mà khóc.

Họ đã đi, cậu chính xác đã dẫn cô đi suốt ngày hôm đó, Ran biết với một đứa trẻ thì không dễ dàng gì.. cô biết mình đã làm phiền cậu, khi vô tình nhận ra giọng nói của cậu liên tục trấn an mình. Ran biết cậu thật sự là một người tốt. Cô biết giá như mình không bị mù thì cậu chẳng phải bận tâm quá về mình như thế.

Hồn nhiên và vô tư, cậu cho cô biết đến màu đỏ của lá phong, cậu dẫn cô đi trên cánh đồng đầy hoa, cậu chưa từng đòi hỏi gì ở cô. Ngoại trừ nụ cười. Cách sống của cậu làm Ran chú ý, cô thật sự muốn nhìn thấy thế giới của cậu, cô thật sự muốn nhìn thấy những thứ ở cậu. Từng chút một, nó làm cô trầm hẳn đi. Nhưng chính cậu một lần nữa lại nói với cô những câu nói có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi quên được.

Có những thứ.. không thể nhìn thấy bằng mắt thường được.. tớ nghĩ, đôi khi con người ta quá chú trọng vào hình thức mà đã quên đi giá trị thật sự của một người… cậu nhìn mọi người bởi trái tim.. chứ không phải đôi mắt..

Đúng là như thế, tôi vô tình nhận ra. Trong fic này, Ran cảm nhận mọi thứ xung quanh không bởi đôi mắt. Một đứa trẻ có thể nói ra được câu đó, liệu có phải là quá bình thường? Trong cuộc sống này, mọi người cứ vô tình chạy theo những thú vui vật chất.. có khi nào đã quên đi ý nghĩa của cuộc sống? Bởi vì có những thứ tốt đẹp.. chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim..

Cơ hội một lần nữa mở ra với Ran. Khi cô có cơ hội nhìn thấy tất cả những thứ mà cô muốn. Nhưng chính lúc này cô nhận ra, cậu là người bạn duy nhất không bỏ lại cô, không trêu chọc cô vì cô không thể nhìn thấy. Cô không muốn bỏ lại cậu mà sang định cư ở nơi khác.. Cô sợ sẽ mãi chẳng gặp nhau nữa. Nhưng định mệnh là vậy, cuối cùng thì cậu cũng tự buông tay cô ra trước. Cậu hứa sẽ đứng ở gốc cây rẽ quạt và chờ đợi một ngày cô có thể quay trở về.

Này cậu, cậu còn nhớ tớ từng nói.. chỉ có những thứ chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim chứ? Cho dù ra sao đi nữa, chúng ta vẫn biết đã từng quen nhau.. đã từng làm bạn với nhau. Và cậu không quên tớ, tớ không quên cậu. Vậy là đủ phải không?

Và cô đi, cô để lại cậu ở đó. Thứ duy nhất nối liền họ với nhau.. chỉ là một chiếc hộp nhạc bé xíu. Bằng thủy tinh.

Ran làm phẫu thuật, bằng tất cả ý chí của mình. Cô chưa từng bỏ cuộc.. dù cơ hội thành công là rất thấp. Bới trong sâu thẳm nội tâm cô, cô có một khát khao thật cháy bỏng.

Nếu tở mở mắt ra, ánh sáng tràn vào trong tớ.. người đầu tiên tớ muốn nhìn thấy.. sẽ là cậu. Tớ muốn thấy nụ cười của cậu, tớ muốn nhìn thấy hình dáng của cậu.. tớ muốn thấy bàn tay cậu luôn lồng vào bàn tay tớ

Nếu tớ có thể nhìn thấy ánh sáng xung quanh.. tớ muốn thấy những con đường trãi đầy gió và hoa.. Những ngọn đồi nơi chúng ta từng cùng nhau vui đùa.. tớ muốn nhìn thấy những màu sắc sống động xung quanh..

Tớ muốn thấy, những giấc mơ không còn màu đen.

Nếu tớ thành công. Tớ hứa sẽ quay về.. và lúc đó tớ sẽ không bỏ cậu mà đi như bây giờ.. hãy chờ tớ..

Nơi những cánh hoa màu vàng… bay là đà trong chiều gió..

Câu chuyện vẫn còn tiếp diễn, khi mà người ta nhìn thấy một cô gái luôn giữ khư khư chiếc hộp nhạc. Cô quay về, tìm cậu. Nhưng thật quá khó khăn giữa thế giới rộng bé thế này..

Cô không biết cô có thể nhìn thấy cậu một lần nữa không. Cô cũng không biết là liệu cậu cũng có những cảm xúc như cô? Cô chờ đợi, cô hy vọng. Cô biết cậu có ý nghĩa thật lớn với cô. Nó thôi thúc cô tìm đến cậu..

Nếu nhắm mắt lại, tớ có thể mơ thấy cậu.. tớ cũng muốn mình được ngủ mãi mãi, vì như thế tớ sẽ được ở bên cạnh cậu mãi mãi.. nhưng.. hình dáng của cậu tớ còn không nhìn thấy… cậu chưa từng có thể xuất hiện trong mỗi giấc mơ..

Nếu tớ có thể quay về, tớ vẫn muốn được cậu nắm chặt tay kéo đi qua những con đường.. tớ thật sự luôn nhớ đến cậu.. người vô tình bước qua cuộc đời tớ.

Nếu có một điều ước.. tớ ước tớ sẽ được ở bên cậu.. thay vì ở đây…

Câu ở đâu? Tại sao không có ai.. giúp tớ lau những giọt nước mắt này…. 

Họ chờ đợi nhau, tình yêu của họ hướng về nhau… họ dành cho nhau hay vốn dĩ định mệnh họ gắn liền với nhau? Tôi không biết… vì fic vẫn còn đang tiếp diễn.

Cô hướng về cậu, chờ đợi..

Cậu luôn ở gốc cây rẽ quạt.. cậu không muốn thất hứa..

Màu hoa rẽ quạt vẫn vậy, những cơn gió vẫn tiếp tục đưa những cơn mưa hoa rơi là đà..

Liệu lần này.. họ lại có thể bước vào cuộc đời của nhau? 

Tôi không biết kết fic sẽ ra sao..

Nhưng tôi tin, thế giới này rộng lớn, rồi hai con người yêu nhau.. nhất định sẽ trở về với nhau!

[CCII] Part 3-4

Chập choạng II
Part 3
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp?
Khi thanh âm cũng bất lực như lời… ~

Nghe như âm thanh tàn phai…
Nghe những yêu thương nhen nhóm…
Anh quốc vào đêm, chất nồng hay hơi men cay…
Tôi nhớ, cách em mỉm cười dịu dàng…

Chuyến bay đáp xuống sân bay một cách nhanh chóng và không gặp sự cố nào. Từ sau lần ăn sáng bất đắc dĩ với anh, Ran nhận ra anh duy trì khoảng cách với mình, ngay cả nói chuyện cũng không. Điều này không làm cô buồn bực, nhưng trong phút chốc vẫn thấy hơi hụt hẫng. Chính vì vậy, cô quyết định sẽ gạt nhanh kí ức mới mẻ hôm vừa rồi. Có lẽ, tất cả không nên như thế. Trên máy bay, chỉ là một giấc mơ, và khi đáp xuống. tất cả giấc mơ sẽ tan biến. Vậy mà cô cứ ngỡ anh sẽ đối xử tốt hơn với cô chứ.

Ran lắc đầu nhanh chóng. Lại suy nghĩ đấy, theo tần suất mà nhân lên. Shinichi dừng ở cửa ra vào, nhìn lại thì thấy Ran đang đi theo. Anh không biết nên nói gì với cô nữa. Đột nhiên quay lại, cầm lấy ba-lô của cô và khoát lên người mình. Ran ngây ngô nhìn anh, đôi mắt thoáng ngỡ ngàng. Anh đang quan tâm đến cô sao? Shinichi dường như hiểu được sự thắc mắc của Ran, quay đầu lại.

-Cô không đi nhanh, chẳng mấy chốc tôi sẽ trễ họp.

Ran nhìn đồng hồ, cau mày. Bây giờ là mười giờ đêm, ở London giờ này sẽ có họp? Có phải là cuộc họp diễn ra vào ngày kia? Xem ra, họ sẽ thật sự trễ một cuộc họp diễn ra sau bốn tám tiếng nữa. Ran nhìn anh đi xa dần, khi bắt gặp được ánh mắt nhìn sững của anh, cô mới vội vã chạy theo.

Shinichi không làu bàu, chỉ nhìn dáng vẻ của cô chạy đến gần. Anh quay đầu lại, biết rõ cô đã đi sau. Môi khẽ nở nụ cười.

Chiếc xe được chuẩn bị từ lúc anh vừa bước xuống, chiếc chìa khóa được cầm chắc trong tay. Anh để hết đồ vào, rồi ra hiệu cho Ran vào xe. Cô không nói nhiều, chỉ lẳng lặng bước vào.

Mùi hương trong xe khiến cô nhớ lại một kí ức cũ. Có lẽ chiếc xe này đã được sử dụng trước đấy. Shinichi không để ý đến những chuyện nhỏ như thế, mở cửa sổ, rồi anh chậm rãi lái đi. Cô nhìn thấy thành phố trong đêm, lạnh lẽo và khác xa so với Nhật. Cô nhìn theo những bóng đèn chấp choáng ngoài cửa, chợt cảm thấy sự xa cách với nơi này. Nhưng, chính những bóng đèn ấy, cho cô thấy được vẻ hào nhoáng. Thành phố trong đêm, nồng nàn một mùi hương… mà chính cô cũng không biết mô tả mùi hương ấy như thế nào, có lẽ chỉ là một mùi hương của quá khứ thôi. Cũng có thể, chỉ là cô tự mình tưởng tượng ra hương đó. Ran chớp mắt, đôi mắt khẽ nhìn xa xăm. Shinichi nhìn sang, vô lăng bỗng siết chặt hơn.

Điện thoại bên cạnh rung lên. Anh lướt tay, cầm phone đặt vào tai.

-Anh đây.

-Shinichi, anh đã đến nơi chưa… ở đó khí hậu tốt chứ? Em… em rất nhớ anh…

Giọng cô càng về sau càng nhỏ dần, chợt Shinichi cảm thấy trong lòng có gì đó trĩu nặng, như mình đang dần chạm đến ngưỡng cửa của một thứ gì đó. Anh không làm chủ được, cũng không thể làm chủ được những cảm xúc của mình.

-Ừ, anh đến rồi.

Từ đầu dây có tiếng im lặng, rồi chợt cô quyết định đánh tiếng trước.

-Gần đến sinh nhật em, anh sẽ về chứ?

Shinichi chậm chạp đổi tư thế, anh nhớ, cô sinh vào đầu mùa đông. Có lần, Hoshi đã từng đùa đáng lẽ cô nên có tên là Yuki mới đúng. Cái tháng lạnh lẽo như tờ, cũng chính lúc đó anh quen Hoshi. Shinichi khẽ liếc sang bên cạnh, cô vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể không quan tâm đến cuộc điện thoại kia.

-Ừ, 1/10 không phải sao? Anh sẽ về trước đó.

Hoshi cười lên như một đứa trẻ, cô nói gì đó rồi lại thôi. Anh bận, anh luôn là trung tâm của mọi thứ. Cô yêu anh, yêu chính cái vẻ trầm tĩnh của anh. Bởi thế, cứ quấn quýt lấy anh như một đứa trẻ thấy viên kẹo bọc đường.

Cô chậm rãi tắt máy. Anh cũng rút tai phone ra khỏi tai.

Nhìn sang bên cạnh, nhìn sâu vào đôi mắt trầm tĩnh của cô. Anh lại ngẩn người, vì sao gần đây. Mỗi lần nhìn thấy nó, anh lại cảm thấy khó chịu. Một chút phẫn bách khiến anh trốn tránh nó. Rốt cục cảm giác này là sao?

Nhưng đối diện với anh, Ran chỉ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng.

-Shinichi, anh có hạnh phúc không?

Shinichi nhìn cô, ngây người… nhưng sau tất cả, chỉ còn nụ cười còn lại…

Ran không đợi anh trả lời, vẫn yên lặng… thì ra, đối diện khó hơn bất cứ điều gì trên thế gian..

Part 4Bỗng chợt chiều về nghe lạnh tênh… 
Lơ thơ cánh gió hương hoa tàn ~ 

Ran quay về đôi mắt thường ngày, không dung nạp, không quan tâm, lạnh nhạt lướt qua. Vẻ trầm tĩnh quay về, trông cô như một con búp bê vô hồn chỉ cần chạm vào là vỡ tan ngay lập tức. Đẹp đấy, nhưng cũng hoang dại và kiêu kì. Shinichi lặng yên, không biết nên nói gì. Cảm giác rơi vào mê cung kí ức khiến anh đột nhiên cảm thấy co rúm. Cơn gió ngoài cửa cũng lạnh thêm, chút hơi nước khiến vai áo anh hơi ẩm.

Ran không đợi câu trả lời, dường như cũng không cần câu trả lời. Đã lâu, cô không gọi tên anh. Shinichi thường không thích cách cô gọi tên mình, nó là tất cả những khát khao, luôn trong tiếng gọi ấy. Rất nhẹ, nhưng nếu không chú ý, có lẽ sẽ không nhận ra. Bây giờ, cũng giọng nói ấy, cũng tất cả yêu thương. Nhưng cái tên dường như với người không quen, như một người dưng chợt ngược chiều thương nhớ… Chợt anh cảm thấy nhớ cô ấy, người con gái mà anh cảm thấy luôn muốn bảo vệ.

Cô cũng giống cô ấy… với Hoshi, cũng đã từng cho anh là tất cả. Một vòng tròn, mà anh là điểm tựa, còn cô luôn ở ngoài, quan sát và chạm vào tâm điểm. Nhưng thế đã là gì? Anh chợt cười khẽ, khôi hài làm sao. Bỗng chốc lại suy nghĩ, rồi tự mình chú ý xem đã làm những việc gì với người con gái ấy. Chẳng lẽ tất cả những yêu thương, của cô. Được thời gian xóa nhòa tất cả rồi sao? Anh không thích chúng, sao cứ vơ vẫn lấy. Rồi lại muốn được cảm nhận chúng một lần nữa?

Thì ra, cách so sánh của mỗi con người là thế. Khi có, không bao giờ trân trọng nâng niu. Đến khi mất rồi, sự hụt hẫng khiến người ta nuối tiếc lại quá khứ từng nhàn nhạt trong kí ức. Rồi hi vọng, thời điểm ấy, con người ấy, tình cảm ấy… sẽ quay về như chưa từng hư mất. Có lẽ là thế chăng? Shinichi siết chặt vô lăng hơn. Hương nhè nhẹ oải hương tản mác, cùng với hơi lạnh phả vào má anh. Một chút lạnh lẽo khiến anh không thể nói gì.

-Nếu đã không muốn biết câu trả lời, từ đầu sao còn muốn hỏi?

-Sao anh biết tôi không muốn biết câu trả lời?

Ran nhắm mắt, để những mệt mỏi lắng lại. Rồi chỉnh lại vị trí tựa đầu của mình, trước khi nhìn sang anh. Không khí trong xe chợt trở nên ngột ngạt hơn. Shinichi có cảm giác không thể nói gì, không có lời biện minh chính xác, càng không thể biện minh chính xác những gì mình làm. Ran với anh là gì? Một cô gái, có lẽ anh từng có lỗi. Còn Hoshi, lại là bạn gái anh. Vậy thì anh nên đứng trước Hoshi và giải thích vì sao lại đi cùng Ran, chứ không phải đứng trước mặt Ran mà nhắc về Hoshi như thể cô ấy là kẻ thứ ba như thế…

Chợt Shinichi trầm mặc, từng chút một. Anh nhận ra mình đang so sánh không cân bằng, anh cảm thấy mình bị vấn vít lấy bởi một sợi dây, mà có vùng vẫy như thế nào cũng không thoát được.

Hạnh phúc? Đó là khái niệm gì… Shinichi mệt mỏi, chính mình cũng lười biếng trả lời cô. Anh chưa từng ở gần cô thế này, cũng chưa bao giờ thử nhận xét xem cuộc sống của mình có hạnh phúc hay không. Anh cần tiền, có tiền, anh cần gia đình, có gia đình… anh cần một người yêu để cưng chiều, có người yêu. Cuộc sống muốn gì có nấy, chẳng phải là một cuộc sống đáng mơ ước hay sao? Vậy mà trước câu hỏi của Ran, vẫn khiến anh không thể dừng lại mà cho cô một đáp án thỏa đáng.

Ran nhìn anh, khuôn mặt vẫn như thế, chậm rãi đợi chờ. Môi cô mấp máy, hương lạnh chợt tạo chút chênh vênh.

-Có phải rất khó trả lời? Hay, trước giờ anh chưa từng biết đến khái niệm đau đớn?

Shinichi đột nhiên nheo mắt, anh nhìn về phía cô. Như thể đang kể về chuyện của người khác, rất lâu rồi không hồi tưởng lại… Ran cũng nhìn anh, nhưng trong đôi mắt, đáy mắt hiện lên một tia ảm đạm, nhưng nó nhanh chóng tan ra như một ánh đèn vụt tắt trong khoảng không màu tím nhạt.

-Đau đớn… tổn thương… làm sao có thể, khi chính anh cũng không biết nó như thế nào, cuộc sống quá hoàn hảo, thì tự nhiên người ta sẽ không biết mình có vui vẻ hay không. Anh đang cố gắng làm điều gì? Theo đuổi điều gì? Đến cuối cùng, anh có vui hay không?

-Có phải, ý cô là tôi không hạnh phúc?

-Em chưa từng nghĩ anh không hạnh phúc. Anh muốn gì có nấy, anh giỏi giang, anh luôn là người em ngưỡng mộ, như một mặt trời, anh ấm áp… mà em thật sự muốn chạm vào. Nhưng, đến cuối cùng, em nhận ra… mặt trời ấm áp bao nhiêu, thì động vào quá gần, sẽ bị bỏng tay…

Ngữ điệu về sau không chút oán trách, vẫn cứ đều đều như nước chảy bên tai. Nhưng cách xưng hô làm anh cảm thấy có chút ngạc nhiên. Ran dường như không màng đến, chợt cười. Nụ cười không phảng phất niềm vui.

-Sau đó ư, anh để em vào nơi đó, em không oán trách, chỉ nghĩ giá như anh đừng đối xử với em như thế. Chỉ vậy thôi… Còn bây giờ, anh đã có những thứ anh muốn. Em tự hỏi, anh còn muốn gì ở một cô gái như em?

Ran lại cười, rồi trở về vẻ mặt không chút sức sống.

-Càng gần nhau, thì sẽ càng tạo nên khoảng cách. Có phải anh đang dần thương hại em? Trong đôi mắt anh, cả cách nhìn của anh… hình như có chút gì đó khiến em sợ hãi. Shinichi Kudo. Em thật sự còn có gì để anh bỡn cợt đây?

Shinichi nhìn cô, rồi dừng xe lại. Cô cũng không nghĩ nhiều như thế, định xuống xe để lấy hành lí, nhưng bàn tay bị anh giữ chặt lại.

Khoảng trời bình yên, đã từng là thứ cô mơ ước… lúc này tràn ngập sự phẫn uất, những tơ máu hiện lên. Cô quen với nó, thật sự quá quen với nó. Anh luôn tức giận thế này, mỗi lần cô đến. Thế mà trong đôi mắt cô, vẫn không thể tránh xa anh hơn.

-Cô định đi đâu? Chẳng lẽ cô nghĩ cô đáng để tôi lợi dụng?

Ran cười, kéo cánh tay ra khỏi tay anh nhưng vô ích. Cô thôi giãy giụa, để yên tay mình trong tay anh. Nén chặt bi thương.

-Em chưa từng nghĩ anh lợi dụng em, chỉ là, hình như cách đối xử này không đúng.

-Cô nghe cho kĩ đây, hạng gái như cô lúc nào cũng quanh quẩn quanh tôi để gây chú ý, không phải sao? Giờ thì cô thành công rồi đấy. Tôi thật sự bị cái vẻ tội nghiệp của cô thu hút.

Shinichi nhìn cô, trong hoang mang. Nhưng vẻ mặt ngoài sự bình thản, lại không còn bất cứ điều gì. Anh buông tay cô, thầm rủa chính mình.

-Chết tiệt! Cô đừng tưởng tôi đưa cô đến Anh là vì mục đích gì khác, tôi chỉ muốn hành hạ cô thôi. Cô tưởng quá khứ, cô bám lấy tôi như thế, bây giờ lại bảo tôi lợi dụng cô?

Ran nhìn anh, lại cười.

– Thì ra là thế…

Đùa với anh, chính cô cũng cảm thấy chợt buồn. Thì ra, tất cả những gì anh nghĩ là như thế. Ran thở dài, chính mình xoa lấy bàn tay đang ửng đỏ của mình.

Shinichi quay về xe. Tiếng nói vọng ra ngoài.

-Không phải cô từng nói yêu tôi? Vậy thì, cô đừng hòng thoát khỏi tay tôi.

Ran nhún vai, vào xe trở lại.

Suốt quãng đường ấy, một câu cũng không được nói đến nữa. Ran nhìn những ngã rẽ bên đường. Liệu lối di nào mới là đúng đây? Liệu nơi nào rồi cô mới có thể tìm được cho mình một nói dừng chân thật sự…

Cô chạm nhẹ vào tất cả những hoang mang, rồi lại mỉm cười. Thì ra, tất cả cảm giác này lạnh lẽo đến vậy. Đã không yêu, sao còn gây thêm nhiều vấn vương? Cô nhận ra, tất cả chỉ là một giấc mơ, một quá khứ rất đẹp…

Nhắm mắt, lời nói cứ vang lên trong đầu, từng chút một đánh úp cảm giác, làm cô không lạnh mà vẫn có cảm giác muốn siết lấy thật chặt thân thể… Vì sao, anh lại đối xử với cô như thế?

Chiếc xe đi chậm dần khi vào khu nhà. Ran nhìn thấy anh đang đi xuống, lấy theo vali của mình và ba lô nhỏ của cô quăng trên nền nhà. Ngôi nhà khá lớn, không thuộc dạng biệt thự, và cô biết, họ sẽ không cần ở khách sạn…

Cô cảm thấy đầu óc tê dại, chợt cảm thấy muốn ngủ một giấc thật dài… Nhưng rồi anh quay đầu, nhìn cô.

-Phòng cô ở tầng 2, chọn phòng nào cũng được. Tạm thời cứ ở đây, mai sẽ có người đến làm. Cô không cần quan tâm đâu.

Ran không bận tâm về anh nữa, xách hành lí của mình, rồi bước lên lầu hai. Cả căn nhà lớn đến thế, nhưng chỉ có hai người… Không khí, lạnh lẽo…

Gió đưa một chút hương hoa dội vào phòng, nhảy lên vách, rồi chạm vào mái tóc cô.

Từ đầu đến cuối, không có một chút yêu thương…